Thạch Chí Kiên liền đi tới, thì thầm với Đới Phượng Ni: “Em giở trò gì thế? Còn chê chuyện chưa đủ loạn à?”
Đới Phượng Ni cười tủm tỉm: “Nghe nói hôm qua anh suýt toi mạng, em xót quá nên sáng sớm phải qua xem sao!”
“Em mong anh chết quách đi thì có?”
“Anh biết là tốt rồi! Cho nên anh phải sống lâu vào, không thì Đản Đản còn nhỏ, sao mà thừa kế nổi gia nghiệp đồ sộ của anh!”




